2017年05月28日

Tình yêu chính là trò chơi đồng đội dành cho hai người

Chuyện yêu một người ngỡ là rất khó, nhưng kỳ thực lại đơn giản vô cùng. Đó là khi cả hai con tim hòa chung một nhịp, người ta sẽ cùng nhìn về một hướng, người ta sẽ dùng hết thảy bao dung mà trân quý nhau từng giây từng phút.

Chuyện yêu một người chưa bao giờ và không bao giờ là một cuộc rượt đuổi không hồi kết. Thay vào đó, tình yêu chính là một trò chơi đồng đội mà đồng đội của bạn chính là người ấy. Hai người sẽ cùng nhau vượt qua những khó khăn thử thách cho một cuộc tình, để đảm bảo một tương lai thấu hiểu và bền chắc bên nhau.  


Posted by houkigumo at 11:02Comments(0)日記

2017年05月24日

Gửi ai đó đã từng là thanh xuân...

Thanh xuân của tôi còn dành cho tôi một món quà ưu ái, đó là sự trưởng thành. Chỉ khi nào bạn yêu một người tận tim gan, bạn mới biết rằng bạn muốn mình trở thành người lớn đến nhường nào. Lớn để học cách bao dung và thứ tha. Lớn để xua đi những nỗi buồn phiền bé nhỏ.

Thanh xuân của tôi thực sự rất đáng quý, rất đáng yêu, rất đáng trân trọng. Nhưng rồi cũng như những thanh xuân khác, của bao người khác, anh ấy rời đi. Anh ấy rời đi khi tôi thật sự đã thu lượm được những bài học về tình yêu, về cuộc sống, và đã bớt mộng mơ cho những cuộc tình.

Tôi nghĩ, thanh xuân của mỗi người đều sẽ rời đi vào một ngày đẹp trời nào đó, và tôi an yên với tình yêu lỡ dở của mình. Điều quuan trọng là tôi biết, tôi đã từng có một thanh xuân thật tươi đẹp, thật rực rỡ, cùng với người mà mình yêu.

Cho nên hôm nay, tôi thật lòng muốn nói lời cảm ơn tới người đó. Người đã trở thành thanh xuân trong tôi, và đã dạy cho tôi những bài học lớn về việc… yêu một người.  


Posted by houkigumo at 11:15Comments(0)日記

2017年05月17日

Con người ta một khi không còn yêu nữa thì…

Ai rồi cũng khác. Cả anh và em, rồi cũng sẽ thay đổi, rồi cũng sẽ ổn, rồi cũng sẽ tìm được ai đó xứng đáng. Nhưng, hiện tại vẫn chưa. Kí ức thì nhiều, tổn thương cũng không ít, phải chờ cho nỗi đau này nguôi ngoai, cố gắng che giấu thật kĩ vết sẹo để lại. Và, những ngày mưa thế này, cứ để em được sống trong nỗi nhớ, khắc khoải mong chờ. Những giọt mưa ấy là minh chứng cho nỗi nhớ của em, cũng là để rửa trôi hết những yêu thương em đã dành cho anh.

Ngày buồn thì tại sao em không được phép buồn? Anh rời xa thì tại sao em lại phải cố gắng không khóc? Đoạn tình cảm này kết thúc thì hà cớ gì em không được đau lòng? Em sẽ buồn, sẽ khóc, sẽ đau lòng. Nhưng trong hôm nay thôi. Ngày mai, có thể nỗi đau trong em vẫn chưa lành, nhưng em sẽ băng bó thật kĩ, kĩ đến mức không ai có thể thấy, kể cả anh. Sẽ mạnh mẽ bước tiếp, sẽ mở lòng với những chàng trai khác, sẽ không nghĩ về anh nữa.

Trong chúng ta, chẳng ai có thể quên ai. Chỉ là có đau lòng khi nhắc về chuyện cũ, tim có chợt nhói khi nghe thấy tên nhau, mắt có vô thức tìm kiếm dáng hình quen thuộc hay không. Dù sao thì cũng cảm ơn anh. Cảm ơn đã cho em biết, tình đầu là như thế nào, cho em những kí ức quý giá của một thời trẻ dại. Cảm ơn anh đã cho em biết rung động, biết đau lòng. Anh, sẽ ở đâu đó trong trái tim em, nơi khó tìm nhất, khó tìm đến mức em cũng chẳng biết ở đâu để thôi không tự dày vò mình nữa.

Gửi anh- ngày mưa của em...  


Posted by houkigumo at 14:11Comments(0)日記